(Trích Con Ong Việt)
Cu Tèo năm nay 6 tuổi, học lớp ba trường tiểu học. Nhưng được tiếng thông minh, như thần đồng tí hon. Mấy tuần lễ vừa qua Tèo vào lớp chỉ ngủ, không chịu học hành gì cả. Cô giáo gạn hỏi, Tèo nói:
- Thưa cô, học chán lắm rồi. Cái gì Tèo cũng biết cả, học làm gì nữa. Chương trình
học thấp lè tè. 'Cô xin cho Tèo lên học Trung học đi.'
Cô giáo dẫn Tèo lên văn phòng Ông Hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện.
Ông Hiệu Trưởng bán tín bán nghi, bàn với Cô giáo là Ông và cô sẽ thay nhau trắc
nghiệm, cả về kiến thức tổng quát, toán học và khoa học xem Tèo có đúng là thần đồng để được lên Trung học, học trước tuổi không.
Ông Hiệu Trưởng lần lượt hỏi:
- 25 lần 25 là bao nhiêu?
Tèo chằng cần tính toán trả lời ngay:
- Dạ, 625
- Công thức tính diện tích vòng tròn?
- Dạ là bình phương bán kính nhân Pi
- Nước bốc hơi khi nào?
- Dạ nước bốc hơi ở độ sôi 0 độ C
Sau gần tiếng trắc nghiệm, Ông Hiệu Trưởng rất hài lòng về khả năng toán và trình độ khoa học của Tèo. Đến phần Cô giáo khảo hạch về kiến thức tổng quát
Cô giáo:
- Con gì càng lớn càng nhỏ?
Ông Hiệu Trưởng hơi chột dạ, nhưng Tèo đáp ngay:
- Thưa cô, con cua có càng lớn, càng nhỏ
- Cô giáo: trong quần Tèo có cái gì mà cô không có?
Ông Hiệu Trưởng giật nẩy người, Tèo từ tốn, điềm tĩnh trả lời:
- Trong quần Tèo có 2 túi quần, quần cô không có.
- Cô giáo: Ở nơi đâu lông đàn bà quăn nhiều nhất?
Ông Hiệu Trưởng tái mặt nhưng Tèo trả lời đễ dàng:
- Dạ ở Phi châu ...
- Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến há hốc mồm. Tèo nói:
- Dạ là cái đầu gối.
Cô giáo:
- Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến gần chết điếng người, ra dấu định cho ngừng ngay cuộc
sát hạch nhưng Tèo đã đáp:
- Dạ là cái lưỡi.
Cô giáo:
- Cái gì của cô nhỏ bé và rộng lớn ra khi cô lập gia đình?
Ông Hiệu Trưởng ra dấu không cho Tèo trả lời nhưng Tèo vẫn đáp tỉnh bơ:
- Dạ là cái giường ngủ của cô.
Cô giáo:
- Cái gì mềm mềm, nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra?
Ông Hiệu Trưởng không dám nhìn cô giáo.
- Tèo: Dạ thuốc sơn móng tay.
Cô giáo:
- Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông hiệu trưởng đứng phắt dậy định nạt cô giáo bắt ngưng.
Tèo nói:
- Dạ, cây cà lem.
Ông Hiệu Trưởng toát mồ hôi hột, la lớn:
- Thôi, cô giáo không được hỏi nữa, đủ rồi. Gửi Tèo lên Đại Học ngay, không cần qua Trung học nữa. Nãy giờ Tèo nó đáp đúng cả, còn tôi, nếu trả lời, tôi không đúng đến được một câu.!. .. . .... .
Ong Vú siêu tầm
Source http://e-cadao.com/vuicadao/vuicadao.htm
Tuesday, February 9, 2010
Robot phi hành gia
Cập nhật lúc 16h54' ngày 09/02/2010Các nhà khoa học Mỹ đã chế tạo một loại robot có thể làm việc chung với con người trong không gian.
Công trình của các chuyên gia thuộc Cơ quan Hàng không và Không gian Mỹ (NASA) và tập đoàn General Motors (GM) được xem như một bước đột phá về công nghệ robot. Các nhà chế tạo tuyên bố Robonaut2, hoặc R2, là “robot khéo tay nhất thế giới”.
R2, với thiết kế mô phỏng hình dạng con người từ phần eo trở lên, có thể làm cùng một chỗ, đảm trách cùng một công việc, đôi khi sát cánh cùng với con người. Robonaut2 là thế hệ mới nhất của Robonaut, do NASA và Cơ quan dự án nghiên cứu quốc phòng hiện đại thuộc Bộ Quốc phòng Mỹ chế tạo để làm những việc thông thường của các phi hành gia. R2 mô phỏng thân người, đầu, cánh tay, tay và chân.
Theo Doug Cooke, trợ lý giám đốc hội đồng phụ trách sứ mệnh các hệ thống thăm dò thuộc NASA ở Washington, R2 có thể hỗ trợ phi hành gia trong các phi vụ nguy hiểm, sử dụng các công nghệ hàng đầu về kiểm soát, cảm biến và quan sát.
“Công nghệ robot vượt trội này rất hứa hẹn không chỉ với NASA mà cả cho nước Mỹ”, ông nói. Trong khi đó, Mike Coats - Giám đốc Trung tâm Không gian Johnson ở Houston, nơi chế tạo robot trên - những thiết bị như Robonaut “sẽ mở rộng năng lực xây dựng và khám phá của con người”.
Theo NASA, GM tham gia vào việc chế tạo R2 theo một thỏa thuận với Chính phủ Mỹ nhằm thúc đẩy việc phát triển thế hệ robot và các công nghệ robot kế tiếp. Quá trình nghiên cứu và chế tạo R2 kéo dài 3 năm. Hiện NASA và GM đang nghiên cứu nhiều “giải pháp cơ động”, chẳng hạn như chân, cho loại robot trên, nhưng các phiên bản trong tương lai có thể di chuyển trên bánh xe hoặc có thể chỉ có 1 chân.
Theo Thanh Niên (Times of India, MSNBC)
Source http://www.khoahoc.com.vn/congnghemoi/cong-nghe-moi/26948_Robot-phi-hanh-gia.aspx
NASA Robonaut Humanoid Astronaut Robot
Các bến xe Sài Gòn chật kín...
Các bến xe Sài Gòn chật kín người về quê ăn TếtMonday, February 08, 2010
Ảnh: Rất đông người với đồ đạc lỉnh kỉnh đổ về bến xe miền Ðông trong những ngày cận Tết. (Hình: Ðất Việt)
SÀI GÒN - Còn chưa đầy một tuần nữa là Tết vì thế những người từ các tỉnh miền Bắc, miền Trung hay miền Tây làm ăn ở Sài Gòn đổ về các bến xe về quê đông nghịt.
Báo Ðất Việt cho biết, “hai bến xe miền Ðông và miền Tây khách tập trung mỗi ngày đã chật như nêm.”
Theo tờ báo này thì điều lo nhất của nhiều nhà xe cũng như bến xe lúc này không phải chuyện thiếu xe, mà là tình trạng ùn ứ tại các bến, do lượng xe quá đông, dẫn đến ùn tắc giao thông.
Báo Ðất Việt tường thuật tại bến xe Miền Ðông cho biết, “Mới 6 giờ sáng ngày 8 tháng 2 (25 Tháng Chạp), các dãy ghế chờ của bến xe Miền Ðông đã kín chỗ. Hàng trăm lượt khách từ khắp nơi với đồ đạc lỉnh kỉnh đổ về bến để chờ xe chạy. Khách gần như phải tận dụng tất cả các chỗ còn trống, như gốc cây, bậc cửa, thậm chí đứng tràn cả ra đường. Nhiều người còn tranh thủ... ngủ trong lúc chờ xe xuất bến. Theo một nhân viên điều độ tại bến xe miền Ðông, từ sau 23 Tháng Chạp, lượng khách về quê qua bến xe đã tăng mạnh, tập trung đông nhất vào buổi sáng và chiều tối.”
Theo báo này, “nếu như ngày 6 tháng 2, bến xe miền Ðông có 1,534 xe xuất bến vận chuyển hơn 34,300 lượt khách; trong ngày 7 tháng 2 đã có khoảng 1,700 xe với gần 42,000 khách, tăng gần 100% so với ngày thường thì từ ba ngày nay, khách tăng mạnh chủ yếu ở tuyến đường dài nhất từ Sài Gòn ra các tỉnh miền Bắc.”
Còn tại bến xe Miền Tây, theo báo Ðất Việt, “lượng khách đi lại đã tăng từ sau ngày 20 Tháng Chạp. Trong ngày 7 tháng 2, lượng khách đi lại qua bến khoảng 27,000 lượt, tăng hơn 70% so với ngày thường do nhiều người về quê đi tảo mộ, cũng có nhiều cơ sở cho người lao động nghỉ Tết từ cuối tuần.”
Việc các chuyến xe gia tăng nên chuyện kẹt xe, kẹt phà hầu như Tết năm nào cũng xảy ra trên tuyến từ Sài Gòn về các tỉnh miền Tây. Năm nay, người ta hy vọng có tuyến đường cao tốc Sài Gòn-Trung Lương đi qua tỉnh Long An, Tiền Giang nên sẽ bớt kẹt xe.
Do số hành khách quá đông, nên nhiều nhà xe đã tìm cách lừa hành khách hoặc bắt chẹt họ trên đường về quê.
Báo Ðất Việt cho hay, một hành khách tên Bùi Xuân Tuyên đi trên chuyến xe từ Nha Trang ra Hà Nội của nhà xe Hạnh cà phê, cho biết vào tối 8 tháng 2, anh cùng 45 hành khách là công chức, sinh viên đến phòng vé của nhà xe Hạnh cà phê mua vé đi Hà Nội với giá 600 ngàn đồng một khách.
Khi xe đến thành phố Ðồng Hới, Quảng Bình thì tài xế xe khách (BKS 75K-2652) đuổi khách xuống hết và quay đầu xe về Khánh Hòa. Hành khách khiếu nại, tài xế này trả lời là hết hợp đồng. 45 hành khách bị bỏ bơ vơ tại Quảng Bình giữa đêm khuya mà không có lời giải thích thỏa đáng nào của nhà xe Hạnh cà phê.
Source http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=108059&z=2
Cuối năm về quê (kỳ cuối)...
Cuối năm về quê (kỳ cuối): Ðất nước tôi thon thả giọt đàn bầuMonday, February 08, 2010
Bút ký của Trần Mộng Tú (Viết riêng cho Người Việt)
Ảnh: Cuộc sống trên dòng Mekong. (Ảnh minh họa: Huỳnh Ngọc Dân/Người Việt)
Người Việt trân trọng giới thiệu cùng độc giả loạt bút ký của nhà thơ Trần Mộng Tú được viết sau một chuyến từ Hoa Kỳ về thăm quê nhà Việt Nam vào những ngày cận Tết. Bài đăng 4 kỳ, kể từ số báo ngày Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010.
***
Con gái tôi mới lấy chồng được một năm, cô muốn giới thiệu cho cha mẹ chồng và chồng của cô về quê mẹ mình, cô rủ bên chồng làm một chuyến du lịch Việt Nam. Không muốn để con đi một mình, tôi phải đi theo tháp tùng vì biết cô sẽ lúng túng khi giới thiệu ngôn ngữ và phong tục Việt Nam, dù cô nói tiếng Việt khá thông thạo.
Tôi dắt theo chồng, con gái, con rể và sui gia đi trên tuyến du lịch Ðồng Bằng Sông Cửu Long. Chiếc xe hơi có gắn máy lạnh, chở ba mươi lăm du khách, rời Sài Gòn đi ra ngoài thành phố, trên quốc lộ 1. Tôi ngồi phía sát bên cửa kính để nhìn ra ngoài cho rõ. Xe bắt đầu vào Bình Chánh, đi về hướng Long An. Ðường sá hai bên, chỗ nào cũng đang đập phá, rỡ đất để xây công xưởng, tư xưởng hoặc cao ốc. Bây giờ đi về miền quê không đồng nghĩa đơn thuần là thấy đồng lúa, nương khoai, bãi rau xanh ngát nữa. Ðiều trước tiên tôi thấy là những bảng hiệu: Bán Vật Liệu Xây Cất, Công Ty Sắt, Thép; Trường Kỹ Nghệ Long An; Car Dealer Lifan, Ford New Holland; Máy Cày-Máy Ủi Ðất. Cũng mừng cho đất nước mình, trông như đang hưng thịnh.
Anh hướng dẫn viên du lịch, nói tiếng Anh không thông thạo lắm, nhưng đủ để khách nước ngoài tương đối hiểu anh nói gì.
Anh nói: Long An nơi nổi tiếng về trái thơm, dưa hấu ruột vàng, và gạo nếp. Vựa lúa Long An góp một phần không nhỏ vào số gạo xuất khẩu hàng năm của cả nước.
Gạo Việt Nam xuất khẩu hàng năm trên thế giới, đứng thứ hai, chỉ sau Thái Lan.
Tuy nhiên lợi tức của một nông dân mỗi năm là 450 Mỹ kim cho một đầu người, nên trẻ em con nhà nông vẫn không được đi học, vì cha mẹ không có đủ tiền đóng học phí cho các em. Anh nói tiếp: Các em được đi học hay không vẫn trông vào quỹ từ thiện của nước ngoài. Tôi không biết anh định nói, quỹ nước ngoài là quỹ của mấy ông Tây, bà Mỹ hay của Việt kiều.
Khi vào khu vực tỉnh Long An, Bến Tre chúng tôi được chuyển sang thuyền máy. Hai chiếc thuyền máy chở ba mươi lăm người đi dọc theo sông Cửu Long bát ngát. Chúng tôi gặp rất nhiều những ngôi nhà nổi trên sông, thật ra không phải nhà, mà là vựa chứa cá.
Ðó là một cái mảng có mái, diện tích như một ngôi nhà lớn, có nước đá giữ cho cá tươi và đặc biệt mảng nào cũng có một, hai, con chó canh gác cá, không cho kẻ trộm lấy cá khi không có chủ mảng ở đó. Nước đá làm từ nước sông lấy thẳng lên, không lọc, nên chỉ dùng được trong việc giữ cá.
Sông Cửu Long cung cấp cho ngư dân hơn năm trăm loại cá khác nhau. Ngoài cung cấp cá, sông còn cung cấp cả cát, và đất sét vét từ hai bên sông. Những mảng chở cát, to đến có thể chở được 800 tấn trên một mảng, mỗi mảng được kéo theo bằng một thuyền máy phía trước. Suốt dọc sông đi, tôi thấy số mảng chở cát, và số mảng giữ cá nhiều ngang bằng nhau.
Những người cha của miền Ðồng Bằng Sông Cửu Long này suốt đời ở sông thả lưới bắt cá, tài xế chạy máy tàu hay vét đất bên bờ, trong khi những người mẹ là người vá lưới sửa tàu. Tàu máy chúng tôi đi qua thỉnh thoảng lại bắt gặp ngay sát bờ, những phụ nữ tuổi trạc 25-40 đang sửa thuyền đánh cá, một công việc làm tay rất vất vả. Tôi thấy những thân hình bé nhỏ, nón lá đội úp, có người còn bịt cái khăn rằn che ngang miệng, nên không nhìn rõ hết mặt chỉ thấy một phần mũi hay một phần cằm. Người nào cũng đen đủi vì nắng và bùn tẩm vào da thịt, quần áo; tay cầm búa, cầm rìu, tay uốn cong những nẹp sắt, các bà vá những con tàu âu yếm như vá áo cho chồng, con. Chao ôi, thân cò eo sèo mặt nước cả mưa nắng hai mùa!
Thỉnh thoảng một đám lục bình trôi qua, cụm hoa màu tím nhạt, một màu tím đẹp bình thản, chịu đựng, bền bỉ như phụ nữ trên sông nước Cửu Long này. Mùi nước, mùi sông, mùi nắng, mùi gió, mùi cá, và ngay cả những đám mây trắng trên cao đang buông xuống, tất cả đều như có thoảng hơi bùn, làm nên một mùi rất đỗi thân quen: Mùi quê hương yêu dấu!
Chúng tôi được tàu ghé vào đất liền, cho khách du lịch ăn trưa và xem làm kẹo dừa, xem gà chọi. Bến Tre là xứ dừa, ngày trước con gái Bến Tre nổi tiếng tóc mướt dầu dừa, da trắng sữa dừa. Bây giờ các cô không biết lưu lạc phương nào! Chỉ còn mấy em mới lớn đứng cắt kẹo dừa bằng dao, gói kẹo dừa bằng tay. Du khách được nếm kẹo, uống rượu cất bằng nước dừa, có pha thêm mật ong.
Sau mua bán, chúng tôi được chuyển sang xuồng máy nhỏ. Cứ bốn người một thuyền. Tôi để con gái ngồi với chồng và bố mẹ chồng một thuyền, vợ chồng tôi ngồi với hai người lạ, một thanh niên Hòa Lan đi du lịch một mình, và một phụ nữ nữa cũng đi một mình, đến từ Úc. Tôi được anh hướng dẫn cho biết, năm nay, vào tháng này, người Việt về ít hơn người nước ngoài (người Việt hải ngoại bây giờ được nhận là người nhà rồi.) Thuyền đi qua những ngã sông rất nhỏ, chẳng khác nào xe đang đi ngoài đường, rẽ vào hẻm. Gần mươi chiếc thuyền máy nhỏ len lách giữa hai hàng cây xanh gần như giao vào nhau trên mái thuyền. Tôi biết một bên là dừa nước, loại dùng để lợp mái nhà, bên kia, tôi không biết những bụi cây lá nhỏ là loại cây gì, đi một đỗi, tôi cố nhận định mà vẫn không biết, định hỏi người lái thuyền, thì mắt chạm phải những trái màu xanh, có hình tròn và dẹp như con vụ (con quay).
À, nhớ ra rồi, những khóm này là khóm bần. Chẳng biết ai đặt tên cho cây nghe tội thế! “Bần”! Bần là nghèo, chắc những bụi cây này sẽ mãi mãi ở đây thôi.
Chúng tôi lại rời thuyền lên bộ. Ði vào vườn cây ăn trái, qua con đường làng nhỏ, hai bên thỉnh thoảng có những ngôi mộ xây nổi trên vườn nhà, tôi vừa đi vừa tò mò ngắm những bức hình, đọc năm sinh, năm tử trên những mộ bia. Những cụ già suốt đời sống ở miệt vườn, chết ở lại trên phần đất của giòng họ mình, họ đã nhìn thấy bao nhiêu du khách người Mỹ, người Việt đi qua trước mặt, hồn họ đã cảm nhận được điều gì?
Lên đây chúng tôi được cho ăn trái cây vườn. Mỗi người một đĩa nhỏ, có: một trái chuối cau, mấy lát dưa hấu nhỏ, mấy lát thơm, mấy lát sa bô chê (sapotier), và chúng tôi được mời nghe hát cổ nhạc. Ban nhạc gồm có bốn người đàn ông, tuổi giữa năm mươi, sáu mươi. Nhạc sĩ ngồi theo thứ tự: đàn Ðộc Huyền (đàn Bầu), đàn Kìm (đàn Cò), đàn Nguyệt (tròn như mặt trăng) và đàn Guita cổ (chỉ có 5 giây). Hai người hát vọng cổ là một cô tuổi dưới 30 mặc nguyên một bộ áo dài, quần dài màu hồng và một người đàn ông trung niên.
Ðiều thiếu sót là người hướng dẫn không cắt nghĩa cho du khách đó là cổ nhạc. Và nghe hát vọng cổ thì phải vỗ tay lúc người ca hạ giọng ở câu cuối. Cô gái hát một bài vọng cổ “Chia tay mười hai con phượng hoàng” rồi một bài trách người yêu bỏ ra đi tìm công danh ở chốn xa xăm, quên người con gái nơi quê nhà. Không thấy ai vỗ tay khi mình xuống sáu câu, nên đến khi người đồng ban lên hát cô phải đứng vỗ tay, làm mẫu.
Ngay từ lúc những nhạc công rộn rã mang nhạc khí ra, tôi nhìn, thấy đã lòng rưng rưng rồi. Khi họ ngồi xếp hàng trước mặt tôi, thì thật sự, núm ruột xa ngàn dặm (của tôi) quặn thắt. Tôi thấy thương cho sự lạc lõng của họ ngay trong làng, trong xóm của họ. Trong số ba mươi lăm khách du lịch bằng thuyền máy trên sông Cửu Long ngày hôm đó, chỉ có một người rưỡi là Việt Nam (tôi nguyên và con gái tôi một phần hai Việt Nam,) phần còn lại, họ là Mỹ, Ðức, Úc, Thụy Sĩ.
Ban nhạc chơi đàn thật điệu nghệ. Tiếng đàn bầu thánh thót trước tiên, làm tôi nhớ câu:
“Ðàn bầu ai gảy thì nghe
Làm thân con gái chớ nghe đàn bầu.”
Tiếng đàn đó quyến rũ đến thế nào mà ông bà ta ngày trước phải thốt lên như thế! Giờ đây, đang gảy lên để cho một mình tôi thưởng thức, tôi vừa thấy mình đặc biệt vừa ngậm ngùi thương cho người nhạc sĩ. Rồi tiếp theo là tất cả tiếng đàn cùng cất lên, tôi vừa nghe vừa chậm nước mắt. Những cái tai chung quanh tôi họ nghe như thế nào nhỉ? Không lẽ “Ðàn gảy tai trâu” là trường hợp này đây?
Ðất nước tôi bây giờ từ thành thị đến thôn quê đều sống nhờ vào du khách, nên linh hồn của người nằm ở phần đất trên kia, chắc cũng đã quen với những tiếng chân của du khách phương xa, họ có rộn ràng chờ đón du khách? Cũng như những nhạc công này, chắc họ đã quá quen với những lần gảy đàn và hát vọng cổ cho toàn người ngoại quốc, không biết một chút gì về cổ nhạc Việt Nam.
Tôi ngồi đây, tự cho mình có cái may được cả ban cổ nhạc trình diễn cho một riêng mình. Tôi đã qua thời con gái, nên tôi được phép nghe đàn bầu. Tôi còn được nhỏ giọt lệ cho riêng tôi và cho những giọt đàn thon thả đó.
Source http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=108034&z=1
Phát triển đường sắt tốc độ cao
Cập nhật: 14:58 GMT - thứ ba, 9 tháng 2, 2010Ảnh: Xe lửa tốc độ cao phổ biến tại Nhật Bản
Theo tin của Bloomberg, Việt Nam có kế hoạch xây dựng tuyến đường sắt tốc độ cao đầu tiên của Đông Nam Á, có thể sẽ chọn tập đoàn Sumitomo cùng Mitsubishi hoặc liên doanh Itochu cùng Kawasaki thực hiện gói thầu trị giá lên đến 56 tỷ USD.
Trong một cuộc phỏng vấn, tổng giám đốc Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam Nguyễn Hữu Bằng giải thích xu hướng chọn kỹ thuật Nhật Bản vì Việt Nam "có điều kiện địa lý giống Nhật Bản, cùng thiếu đất và đông dân, bờ biển dài".
Việt Nam dự định sẽ ra quyết định trong vòng một năm để lên kế hoạch xây dựng tuyến đường sắt mới dài trên 1.500km nối Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, trong bối cảnh tuyến đường sắt vốn xây dựng từ thời Pháp thuộc, nay đã không còn đủ sức đáp ứng nhu cầu phát triển với tốc độ trung bình 7,3% năm trong vòng một thập niên qua.
Ông Bằng nói nhiều khả năng Đường sắt Việt Nam sẽ chọn liên doanh Sumitomi và Mitsubishi với trụ sở ở Tokyo, hoặc là liên doanh Itochu và Kawasaki với trụ sở ở Osaka và Kobe, vì họ đang vận hành các hệ thống đường sắt giống như sẽ được xây dựng ở Việt Nam.
Cũng theo tin thì Viện nghiên cứu Nomura sẽ giúp khảo sát cơ bản, và Bộ kinh tế, thương mại và công nghiệp Nhật Bản sẽ tài trợ nghiên cứu khả thi, dự kiến bắt đầu từ tháng Sáu tới đây.
"Nếu muốn phát triển đất nước thì trước hết phải phát triển cơ sở hạ tầng," ông Bằng nói với phóng viên Bloomberg. "Đường sắt sẽ giữ một vai trò rất quan trọng trong việc nối kết hai miền nam và bắc Việt Nam."
Từ đầu năm 2002, thủ tướng chính phủ Việt Nam đã lên quy hoạch phát triển cơ sở hạ tầng Đường sắt Việt Nam đến năm 2020, với trên 74.500 tỷ đồng cho mười năm tới, trong đó có trên 20.000 tỷ cho đường sắt Bắc Nam, vừa nâng cấp vừa xây mới, theo văn bản được trích đăng trên trang mạng của Đường sắt Việt Nam.
Ảnh: Đường sắt Việt Nam có xu hướng chọn công nghệ Nhật BảnTheo kế hoạch được ông Bằng giới thiệu, tuyến đường mới sẽ được khởi công trong năm 2012 và bắt đầu khai thác từ năm 2020, và nguồn ngân sách sẽ lấy từ các nguồn viện trợ phát triển nước ngoài, ngân sách chính phủ và các liên doanh nhà nước lẫn tư nhân.
Cũng theo ông Bằng, thì khi đó giá vé xe lửa cao tốc sẽ bằng khoảng ba phần tư giá vé máy bay như hiện nay.
Lượng hành khách đi xe lửa giảm 2,6% xuống còn 11 triệu trong năm ngoái, còn hành khách đi máy bay tăng 4,2% lên thành 10,97 triệu, theo số liệu của Tổng cục thống kê.
Source http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/02/100209_bullet_train.shtml
Monday, February 8, 2010
Thị trường bán lẻ trong nước phát triển
Thanh Quang, phóng viên RFA2010-02-05
Gần đây, tin tức trong nước đề cập nhiều đến triển vọng của thị trường bán lẻ quốc nội, giữa lúc “Kênh bán lẻ hiện đại” ngày càng được giới tiêu thụ trong nước ưa thích.
Ảnh: Siêu thị Parkson tại Sài Gòn. Photo courtesy of hcmc100e.info
Sự xuất hiện của những siêu thị tên tuổi quốc tế ảnh hưởng như thế nào đến “Kênh bán lẻ truyền thống” của VN?
Hệ thống siêu thị
Theo Bộ Công Thương VN thì mức doanh thu bán lẻ hàng hóa tại VN trong năm 2009 tăng hơn 18% so với năm 2008, mang lại gần một triệu 200 ngàn tỷ đồng, mặc dù VN vẫn còn trong vòng ảnh hưởng của cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu, và hệ thống siêu thị nói chung hãy còn mới mẻ với giới tiêu thụ trong khắp nước.
Một cuộc khảo sát của Công ty nghiên cứu thị trường Nielsen Việt Nam dựa trên nhận xét của 70% các nhà sản xuất trong nước cho thấy thị trường bán lẻ VN có thể tăng từ 20% tới 25% trong năm 2010 này so với năm 2009 – tỷ lệ tăng trưởng tương tự như các chuyên gia đưa ra tại một hội nghị mới đây ở Hà Nội.
Hiệp hội Bán lẻ VN cũng bày tỏ lạc quan rằng trong năm nay, hệ thống siêu thị ở VN nói riêng, các trung tâm thương mại nói chung, và cả hoạt động kinh doanh qua mạng, sẽ tăng trưởng nhanh chóng.
Thương giới trong nước hy vọng thị trường bán lẻ phát triển sẽ mở đường cho các doanh nghiệp giải quyết sản phẩm của mình dễ dàng hơn, trong bối cảnh nguồn xuất khẩu của VN đang gặp nhiều thách thức.
Một công chức ở Saigòn có nhận xét về tình hình siêu thị hiện giờ như sau:
“Bây giờ siêu thị nhiều lắm, nhất là hệ thống siêu thị của Liên hiệp Hợp tác xã TP Hồ Chí Minh, họ phục vụ rất tốt, bán đủ mọi thứ, nhưng mình cần phải phân ra tầng lớp dân cư. Những công chức, những người làm trong bộ máy nhà nước, làm ở doanh nghiệp.v.v.. thì họ thích đi siêu thị. Họ bận việc nhiều nên đi siêu thị một tuần 2-3 lần và đưa vào tủ lạnh. Còn những người bình thường, những bà nội trợ bình thường hay những người làm việc tự do thì thường họ ra chợ”.
Ảnh: Siêu thị Big-C Hà Nội. AFP Photo.Một cư dân khác ở Saigòn mô tả thêm:
“Mỗi siêu thị có khuyến mãi nên người ta ham mua đồ, mua quà tại siêu thị. Nói chung người ta nghĩ là hàng siêu thị tốt hơn hàng chợ bởi vì nó có bảo đảm. Thí dụ như chất lượng mặt hàng được kiểm kỹ hơn ngoài chợ. Hàng ngoài chợ dù có rẻ hơn nhưng người ta không an tâm.”
“Hiện đại” và “truyền thống”
Trong giai đoạn hiện nay, các trung tâm bán lẻ hiện đại và những cơ sở bán lẻ truyền thống trong nước vẫn còn hoạt động song song với nhau. Nhưng giới tiêu dùng trong nước ngày càng thích đi mua sắm nhiều hơn tại các siêu thị hiện đại nhiều tiện ích và uy tín, khiến gây nên cảnh mà báo chí trong nước mô tả là “cuộc cạnh tranh liên tục giữa các kênh bán lẻ hiện đại và truyền thống”.
Khi so sánh siêu thị địa phương với siêu thị vốn nước ngoài, cư dân vừa nói mô tả không khí ở siêu thị địa phương như sau: “Nó cũng bắt chước vậy nhưng nó phức tạp, ồn ào, xô bồ hơn, tại vì dân bình dân vẫn có thể mua sắm ở siêu thị địa phương được. Còn mấy siêu thị lớn của nước ngoài, mọi thứ đều mắc. Đi mua trái cây chút xíu cũng 500 ngàn đồng rồi. Thí dụ như vô siêu thị ở Phú Mỹ Hưng, một trái xoài Thái Lan, ở ngoài bán khoảng 20 ngàn đồng thì trong đó bán tới 40 ngàn đồng. Mà người ta vẫn mua”.
Các nhà quan sát cho rằng chính sự hiện diện của các nhà bán lẻ nước ngoài, nói theo lời báo Saigòn Giải phóng online, đã “mang lại luồng gió mới, làm thay đổi về chất và cả diện mạo của ngành bán lẻ...” VN.
Theo các chuyên gia, thị trường bán lẻ VN hiện tiếp tục thu hút giới đầu tư nước ngoài. Và một khi thị trường này mở rộng, sẽ có thêm nhiều hệ thống siêu thị tên tuổi quốc tế đổ xô vào VN đầu tư.
Được biết nhiều doanh nghiệp vốn nước ngoài như Lotte Mart, Big C, Parkson... đang tiếp tục nỗ lực mở rộng hệ thống bán lẻ tới nhiều thành phố và cả những “địa phương nhỏ” tại VN nhằm khai thác cơ hội thị trường bán lẻ hãy còn “sơ khai, thiếu chuyên nghiệp và rất đông dân”, khiến các doanh nghiệp bán lẻ quốc nội bất an.
Nhưng công chức ở Saigòn vừa nói tin rằng siêu thị trong nước vẫn không gặp bao nhiêu thách thức từ các siêu thị nước ngoài:
Ảnh: Thực phẩm tươi sống vẫn được ưa thích tại chợ truyền thống. AFP Photo. “Cho tới nay tôi thấy chưa gặp thách thức và tôi hy vọng các siêu thị nội sẽ không gặp thách thức, bởi vì người Việt Nam mình cũng có cái hay, họ cũng nhạy lắm. Thí dụ trước đây, khi bắt đầu có siêu thị Metro thì người ta cũng đổ xô vào đấy, vì hệ thống siêu thị trong nước lúc bấy giờ hơi yếu. Nhưng từ 3 năm trở lại đây tôi thấy hệ thống trong nước chẳng thua gì hệ thống siêu thị nước ngoài – ít ra là ở VN.
Tất nhiên tôi cũng có dịp vào siêu thị tại một vài nước khác, tôi thấy nó có khác, nhưng các siêu thị nước ngoài tại VN cạnh tranh chưa chắc hơn gì siêu thị nội, bởi vì hàng VN bây giờ chất lượng cũng tốt lắm”.
Theo các chuyên gia thì hiện đã đến lúc hệ thống bán lẻ truyền thống trong nước phải nhanh chóng cải thiện tình hình, từ việc thay đổi về chất lượng phục vụ, nâng cao tính chuyên nghiệp, triển khai các hình thức khuyến mại, quảng bá sản phẩm, xây dựng trang web thích hợp cho tới việc cải tiến hậu cần phục vụ hệ thống phân phối, xây dựng vùng cung cấp nguồn hàng, hợp tác liên doanh thu mua... Và đồng thời, chú trọng tới tiềm năng khách hàng tại các vùng quê, nơi có 70% nông dân sinh sống.
Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.
Source http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Momentum-of-retail-markets-in-vietnam-ThQuang-02052010181512.html
Subscribe to:
Posts (Atom)

